Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà-Nội-lịch-sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà-Nội-lịch-sử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

Nhờ bạn nào đó hỏi "chú bé" Trần Đăng Khoa giúp, về câu thơ viết năm 1969

Thấy báo chí loan là nhà thơ Trần Đăng Khoa vừa ra một cuốn sách kép, tập hợp toàn bộ những bài hay trong sự nghiệp thơ của ông. Xem tin ở dưới.

Theo tin đó, thấy ông tâm sự rất nhiều và việc thơ mình được chỉnh sửa ra sao. Chẳng hạn:


"Trần Đăng Khoa cho biết toàn bộ vốn liếng thi ca của ông nằm hết trong cuốn sách mới này. "Đây thực ra là cuốn sách kép, khoảng ba bốn cuốn dồn lại, trong này có nhiều hồi ức của cuộc đời tôi nhưng chỉ ở mảng văn chương".

Cuốn sách mới cũng chứa đựng đầy đủ lý giải của Trần Đăng Khoa trong việc lựa chọn câu chữ cho từng bài thơ. Đặc biệt, tác giả khôi phục lại văn bản đầu tiên của nhiều tác phẩm nổi tiếng. Ví dụ, bài Hạt gạo làng ta ban đầu Trần Đăng Khoa viết "Có lời mẹ hát ngọt bùi đắng cay". Bài thơ khi gửi lên báo được biên tập thành "Có lời mẹ hát ngọt bùi hôm nay". Dù phiên bản sau đã phổ biến và ăn sâu trong trí nhớ của mọi người, nhà thơ vẫn muốn độc giả biết được bản đầu tiên mà ông viết.
Hay trong bài thơ khác Trần Đăng Khoa viết "Trăng bay như quả bóng, đứa nào đá lên trời" nhưng được chữa thành "Bạn nào đá lên trời". Nhà thơ giải thích: "Trẻ con chúng tôi chơi với nhau hàng ngày gọi nhau là tao - mày, chỉ khi sinh hoạt đội mới gọi là bạn. Tôi viết 'đứa nào đá lên trời' nó mới đúng là trẻ con, thân mật vô cùng".".

Thay vì việc tôi cất công đi hỏi trực tiếp bác Khoa, thì nhờ bạn nào hỏi giúp câu hỏi tôi đã nêu từ lâu, ở đây ở đây.

Lần trước, bác Vũ Nho có hỏi giúp một chút, và kết quả như sau (nhà thơ trả lời rất không thỏa đáng):

"Bạn Giao thân mến!
Tôi đã điện thoại cho Trần Đăng Khoa để nói về thắc mắc của bạn. Nhà thơ trả lời hai ý : Thứ nhất là bài này, nhà thơ Xuân Diệu không có góp ý gì. Thứ hai, "hoa bay" ở đây là câu thơ viết ảo, đa nghĩa: Có thể hiểu hoa bông gòn, bông gạo bay; cũng có thể hiểu là hoa nắng (qua tán lá) lung linh khi gió thổi; và cũng có thể hiểu là những nụ cười trên gương mặt người như hoa trong gió và nắng của bóng cây Phủ Tây Hồ!
"


"Vu Nho10:08 Ngày 06 tháng 04 năm 2015

Bạn Giao thân mến. Câu hỏi bên ngoài thơ của bạn, tôi đã chuyển đến nhà thơ Đần Đăng Khoa ( bằng điện thoại). Chúng ta có thông tin sau: - Ngày ấy, chú bé Khoa đến Phủ Tây Hồ không chỉ một lần, mà vài ba lần. Khi thì đi với bạn bè, khi thì đi một mình. Chú Khoa thấy ngày đó ở Phủ cũng có rất đông người đi lễ, đi chơi. Còn câu thơ trước đó chú Khoa viết : Hà Nội có sao đâu. Như vậy chắc chắn câu kết sẽ không thể là Phủ Tây Hồ hoa bay... Câu kết này chắc chắn là được sửa cùng với câu " Ba Đình vẫn xanh cây". Vấn đề sửa thơ thì có nhiều chuyện. Có thể biên tập SỬA, rồi sau này, chú Khoa "lấy" lại. Chẳng hạn : bạn nào đá lên trời - ĐỨA nào đá lên trời. Có lời mẹ hát ngọt bùi hôm nay - Có lời mẹ hát ngọt bùi ĐẮNG CAY!...
"


Dưới là tin mới của VnEx.

---

Thứ hai, 25/4/2016 | 14:39 GMT+7



"Thần đồng thơ" cho biết kho sách của anh trai làm giáo viên và những câu chuyện kể buổi tối của mẹ là kho tàng tri thức vô giá làm nên con người ông.
Nhân dịp ra mắt Tuyển thơ Trần Đăng Khoa, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức buổi giao lưu với "thần đồng thơ" vào 24/4, trong khuôn khổ Ngày sách Việt Nam.
Trong buổi trò chuyện, thần đồng thi ca Việt Nam chia sẻ ông sinh ra ở một làng quê nghèo, gia đình cũng nghèo. Lệ của vùng quê ấy là cứ bảy giờ tối lên giường và tắt đèn để tiết kiệm dầu. Trong những buổi tối như thế, Trần Đăng Khoa nằm cạnh mẹ và được nghe rất nhiều cổ tích, ca dao. Từ thuở bé, ông đã thuộc truyện Kiều và hàng nghìn câu ca dao, tục ngữ.
Trần Đăng Khoa có người anh dạy học ở Quảng Ninh, bao nhiêu tiền đều dồn vào mua sách. "Bác ấy có tủ sách rất lớn, khóa lại và bỏ chìa khóa vào bức tượng M. Gorki đặt trên nóc tủ. Cứ bác ấy đi dạy học thì tôi lục ra đọc, trong đó có ngăn sách cấm gồm truyện Chekhov, tiểu thuyết Đỏ và đen, Bỉ vỏ, Số đỏ... Tôi toàn lấy sách cấm đọc. Đó là cánh cửa mở cho tôi ra với thế giới rộng lớn".
Một lần, Trần Đăng Khoa đọc được cuốn Tấm lòng chúng em tập hợp những bài thơ thiếu nhi viết về Bác Hồ. "Tôi nghĩ bụng làm thơ thế này thì mình cũng làm được". Từ đó, Trần Đăng Khoa bắt đầu làm thơ.
"Ai đó bảo làm thơ phải rưng rưng xúc động tôi thấy ngạc nhiên lắm. Tôi cứ ngồi xuống là viết thôi. Hồi đó mọi người đến nhà bảo làm về cái gì thì tôi làm về cái đó. Thế mới có bài thơ về cây dừa, cây cau, bài thơ mất chó...".
Trần Đăng Khoa chia sẻ hồi đầu làm thơ phần lớn phụ thuộc hiện thực nhưng sau đó nhà thơ dần nhận ra thơ là sự hư cấu, quan trọng sự hư cấu đó phải giống hiện thực hơn cả việc mô tả nó. Theo Trần Đăng Khoa, hai câu thơ "Ngoài thềm rơi cái lá đa/ Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng" chính là sản phẩm của sự hư cấu đó. "Bởi ở Côn Sơn không có lá đa, tôi chỉ bịa ra để diễn tả một sự im lặng tuyệt đối".
than-dong-tho-tran-dang-khoa
Nhà văn Nguyễn Văn Thọ, nhà thơ Trần Đăng Khoa và nhà thơ Di Li (từ phải qua) tại buổi giao lưu.
Tuyển thơ Trần Đăng Khoa dày 450 trang, tuyển chọn những tác phẩm hay nhất trong các tập thơ đã xuất bản của Trần Đăng Khoa,gồm Từ góc sân nhà em, Góc sân và khoảng trời, các trường ca Làng quê, Đánh thần Hạn, Trừng phạt, Khúc hát người anh hùng, tập thơ Hoa duối, Cánh cò trắng muốt, Tiếng chim năm ngoái, Bên cửa sổ máy bay. Cuốn sách giúp độc giả có cái nhìn xuyên suốt chặng đường sáng tác hơn nửa thế kỷ của thần đồng thi ca Việt Nam.
Trần Đăng Khoa cho biết toàn bộ vốn liếng thi ca của ông nằm hết trong cuốn sách mới này. "Đây thực ra là cuốn sách kép, khoảng ba bốn cuốn dồn lại, trong này có nhiều hồi ức của cuộc đời tôi nhưng chỉ ở mảng văn chương".
Cuốn sách mới cũng chứa đựng đầy đủ lý giải của Trần Đăng Khoa trong việc lựa chọn câu chữ cho từng bài thơ. Đặc biệt, tác giả khôi phục lại văn bản đầu tiên của nhiều tác phẩm nổi tiếng. Ví dụ, bài Hạt gạo làng ta ban đầu Trần Đăng Khoa viết "Có lời mẹ hát ngọt bùi đắng cay". Bài thơ khi gửi lên báo được biên tập thành "Có lời mẹ hát ngọt bùi hôm nay". Dù phiên bản sau đã phổ biến và ăn sâu trong trí nhớ của mọi người, nhà thơ vẫn muốn độc giả biết được bản đầu tiên mà ông viết.
Hay trong bài thơ khác Trần Đăng Khoa viết "Trăng bay như quả bóng, đứa nào đá lên trời" nhưng được chữa thành "Bạn nào đá lên trời". Nhà thơ giải thích: "Trẻ con chúng tôi chơi với nhau hàng ngày gọi nhau là tao - mày, chỉ khi sinh hoạt đội mới gọi là bạn. Tôi viết 'đứa nào đá lên trời' nó mới đúng là trẻ con, thân mật vô cùng".
Nhà thơ Nguyễn Văn Thọ đánh giá Trần Đăng Khoa và Phạm Tiến Duật là hai nhà thơ đáng trân trọng trong lịch sử chống Mỹ cứu nước. "Khi chúng tôi ở chiến trường ác liệt, khó khăn và hy sinh rất nhiều thì Phạm Tiến Duật xuất hiện làm hàng vạn người lính cảm thấy không cô đơn, tay súng vững hơn. Cũng những năm ác liệt đó, Trần Đăng Khoa xuất hiện rực rỡ với Hạt gạo làng ta. Đúng lúc đất nước cần hàng vạn người cùng chúng tôi ra chiến trường, Khoa làm những bài thơ giúp người ta yêu đất nước hơn để quyết tâm nhập ngũ, góp phần thống nhất đất nước". Theo Nguyễn Văn Thọ, Trần Đăng Khoa nói về lòng yêu nước từ những điều rất nhỏ bé nhưng thân thuộc, đó là ngôi nhà, bố mẹ, quyển sách quyển vở, cái cây, hạt gạo...
Nhân dịp này, Nhà xuất bản Kim Đồng tái bản tiểu thuyết mini Đảo chìmcủa Trần Đăng Khoa viết về những chiến sĩ ngày đêm canh giữ biển trời Tổ quốc, với trải nghiệm thực tế của nhà thơ khi là lính đảo. Nhà văn Nguyễn Văn Thọ đánh giá đây là tác phẩm xúc động, khiến ông rơi nước mắt khi đọc.
Di Ca
http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/sach/lang-van/tran-dang-khoa-luc-nho-toi-toan-doc-trom-sach-cam-cua-anh-trai-3392596.html

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Người Hồi giáo nước I-rắc ở Hà Nội đầu thế kỉ 21

Chuyện do bác Hưng Bóng Nhựa - một đàn anh ở Tổng Hợp ngày xưa - kể.

Câu chuyện bác Hưng kể, về tình hình người Hồi giáo ở Hà Nội đầu thế kỉ 21, làm mình nhớ đến hồi thế kỉ 18.

Chuyện về người Hồi giáo hồi thế kỉ 18 được mấy nhà nho Đại Việt thời đó kể lại. Sau này, trong một phân tích về chuyện Hà Ô Lôi, mình có dẫn lại.

Chung qui, vẫn là do đàn bà. Đàn bà Việt mình từ hồi thế kỉ 18 đến giờ vẫn khéo líu kéo, và đồng hóa luôn các bác Hồi giáo.

Một ông bạn mình cũng là người Hồi giáo, ở Tokyo, nhưng anh vẫn lấy vợ người cùng dân tộc. Họ đang kinh doanh một cửa hàng ăn khá có tiếng.

Từ đây trở xuống là chuyện của Hưng Bóng Nhựa --- bác này dân khoa Lý nhưng bây giờ là nhà báo.

---

"




Theo anh Ali, Hà nội hiện có khoảng 5 người Iraq sống & làm việc bên ngoài sứ quán. Hằng tuần, vào trưa thứ Sáu, họ cùng những người Hồi giáo khác tụ nhau ở nhà thời Hồi giáo nằm tại phố Hàng Lược, Ngoài điểm chung là đạo Hồi, còn có một điểm chung nữa là họ rất ghét Israel. 
grin絵文字
Những người Hồi giáo Arab tuy quốc tịch khác nhau nhưng dễ dàng nói chuyện với nhau. Anh Ali giải thích vì họ cùng 1 dân tộc, cùng ngôn ngữ. Sau này mới chia ra thành chừng 26 nước. 

Người là doanh nhân hoặc thừa kế bố một doanh nghiệp làm ăn ở đất nước hình chữ S. 

Người sang học tiếng Việt. Anh Ali là tiến sĩ về chế tạo máy (ô tô) do Đại học Bách khoa Hà nội cấp. Sang đây tầm 2 chục năm trước, rồi tình hình chính trị Iraq thay đổi, anh ở lại Việt Nam. Năm ngoái anh mới về thăm quê 1 lần.

Anh Ali là người có kiến thức rộng, hòa nhã, biết quá nhiều chuyện của người Việt. 
grin絵文字
Tháng 9/2015, anh mới mua được nhà trong Hà Đông, chấm dứt bao nhiêu năm đi thuê nhà. Lúc khoe cái sổ đỏ, khuôn mặt anh rạng rỡ tràn đầy ánh nắng. 
grin絵文字
Hay hỏi anh về thế giới Arab. Có lần tò mò hỏi về tục lệ đàn ông Hồi giáo được phép lấy 4 vợ. Anh Ali hấp háy mắt cười khà khà bảo: "Không dễ đâu. Người chồng phải chứng minh là mình có đủ năng lực tài chính, và phải được những người vợ đầu tiên chấp thuận" 
grin絵文字
Anh còn bảo chuyện Nghìn lẻ một đêm mà người Arab kể, thì nàng Sheherazade cuối cùng bị nhà vua giết. Chứ còn truyện Nghìn lẻ một đêm bán ở Việt Nam là do 1 tay người Âu chép lại và để cho nàng Sheherazade vẫn sống.

Tuy anh chả bao giờ nói ra, nhưng ngồi cùng với nhau nhiều lần, những khi câu chuyện có hương vị Arab mà nhìn vào mắt anh, thấy rõ là anh nhớ quê hương lắm.

Uống rượu với Ali, thấy anh thường ăn trứng gà vịt luộc. Có bữa đến 7-8 quả.

Vì theo đạo Hồi, nên ăn uống nhiêu khê. Không ăn thịt lợn, còn gà và bò phải tự tay hoặc do 1 đạo hữu cắt tiết. Không ăn những thứ gia vị hoặc được rán bởi mỡ, canh có xương này nọ. 

Nói chung phức tạp, rối bời như các quy định trong luật pháp Việt Nam.

Nguyên nhân chủ yếu người Iraq ở lại Hà nội sống và làm việc, là tại những phụ nữ ở đây hết.

Việc này thì họ tự thân yêu, tự tay làm, chả nhờ ai...
Họ thành vợ chồng. 

Ảnh: Hôm Tết mấy năm trước, anh đến chơi nhà mang theo 1 cái bánh chưng nhân thịt gà do vợ chồng anh tự tay gói lấy.

Ngày bà nội cu Ớt mất, anh Ali còn giúp chụp ảnh trong đám tang. 
Haidar Al Zubaidy
"
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10208520147854355&set=a.3497709314603.154064.1027739179&type=3&theater





Đọc thêm


Chuyện ít biết về cộng đồng Hồi giáo tại Hà Nội

Với lịch sử hơn 100 năm tồn tại, cộng đồng tín đồ Hồi giáo tại Hà Nội vẫn còn rất nhỏ bé và chưa nhiều người biết đến.

Ngày thứ 6 linh thiêng
Thứ 6 hàng tuần, Thánh đường Hồi giáo duy nhất của Hà Nội và miền Bắc Al Noor (số 12 Hàng Lược) luôn chật kín tín đồ từ khắp Thủ đô và vùng lân cận. Gần 300 tín đồ tụ về cầu nguyện tại tòa Thánh đường cổ hơn trăm năm tuổi, trong đó chỉ có 55 người gốc Việt, còn lại là các quan chức, cán bộ từ các đại sứ quán theo đạo Hồi.
Ngày thứ 6 là ngày lễ chính trong đời sống tâm linh của người Hồi giáo. Vào ngày này, họ mặc trang phục truyền thống với chiếc mũ tròn trên đầu và đến Thánh đường cầu nguyện.
Hoạt động này không hoàn toàn bắt buộc, song nếu ở trong bán kính dưới 30km từ Thánh đường, các tín đồ nên đến cầu nguyện. Bên cạnh ngày lễ chính thứ 6 hàng tuần, người Hồi giáo còn có 2 ngày lễ đặc biệt quan trọng là ngày kết thúc tháng ăn chay Ramadan và lễ hành hương về Thánh địa Mecca.

Thánh đường Hồi giáo Al Noor nằm giữa trung tâm Thủ đô
Ở Việt Nam vẫn phải kiêng thịt lợn
Tuy sống ở Việt Nam, các tín đồ Hồi Giáo vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc định cấm kị. Anh Ru Xốt, 43 tuổi, người Chăm Pa, đến từ Ninh Thuận, một trong số 55 người Việt theo đạo Hồi tại Hà Nội, chia sẻ: "Thịt lợn là loại thực phẩm phổ biến nhất ở nước ta, song trong đạo Hồi đây là loại thức ăn cấm kị".
Ru Xốt cho biết thêm: "Những đồ uống có cồn như bia rượu cũng bị cấm triệt để. Người Hồi giáo được phép ăn thịt bò, nhưng phải do chính người Hồi giáo giết mổ. Tất cả những loài vật ăn thịt loài vật khác như chó, mèo, cá sấu... cùng với tiết động vật cũng thuộc danh sách không bao giờ 'đụng miệng'".
Tháng 9 âm lịch Ả Rập hàng năm thường được gọi là "tháng ăn chay", hay tên chính xác là "tháng Ramadan". Trong tháng này, tín đồ Hồi giáo ở Hà Nội cũng phải tuân theo các nguyên tắc cơ bản: không ăn, không uống, không hút thuốc từ khi mặt trời mọc cho đến khi lặn. Ngoại trừ trẻ con còn nhỏ tuổi, phụ nữ có thai và những người lao động quá nặng nhọc, tất cả các tín đồ đều phải thực hiện nghiêm túc.
Hành lễ cả trong... cuộc họp
Quản lý và trông coi Thánh đường Al Noor hiện nay là ông Đoàn Hồng Cương, một người Việt gốc Pakistan. Ông đã ngoài 60 và nối nghiệp cha (người Pakistan) trông coi ở đây đã hơn 20 năm. Ông chia sẻ: "Thượng đế là vô hình với những người bình thường, hữu hình với những người có lòng tin. Điều quan trọng với các tín đồ là luôn luôn tin tưởng và đặt lòng tin vào Thượng đế!"
Người Hồi giáo có quy định hành lễ 5 lần mỗi ngày, dù đang ở bất kỳ nơi nào. Họ không phải đến Thánh đường để hành lễ hàng ngày, mà có thể thực hiện ở bất kỳ đâu, từ quán ăn, sân bay, nhà riêng cho đến ngoài đường, trên ô tô... miễn là phải sạch sẽ.
Anh Zamal, người gốc Bangladesh, đã có hơn 3 năm sinh sống và làm việc tại Hà Nội, hào hứng kể những tình huống thú vị xung quanh nghi thức hành lễ thường ngày ở nơi đất khách quê người: "Có lần đang trong cuộc họp công ty, đến giờ phải hành lễ, tôi bèn trải thảm ra giữa sàn phòng họp, rồi quỳ xuống và cầu nguyện. Mọi người xôn xao, có đối tác nước ngoài sợ quá chạy vội ra ngoài".

Ông Đoàn Hồng Cương - quản lý thánh đường Hồi giáo Al Noor
Phụ nữ không đeo mạng, đàn ông không đa thê
Quy định đeo mạng che mặt khi ra ngoài và đến Thánh đường là bắt buộc với phụ nữ Hồi giáo ở nhiều quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên, tại Việt Nam, quy định này được "nới lỏng" để phù hợp với đời sống sinh hoạt xã hội.
Phụ nữ Hồi giáo ở Việt Nam không phải đeo mạng, chỉ phải chùm khăn kín đầu khi đi vào Thánh đường. Khăn có thể làm từ bất kỳ chất liệu nào, miễn sao che được kín toàn bộ phần tóc trên đầu.
Luật Hồi giáo không cho phép phụ nữ làm chủ kinh tế trong gia đình, và khi đi ra đường phải đi cùng một trong ba người: bố đẻ, chồng hoặc con trai cả. Tuy nhiên tại Việt Nam, phụ nữ Hồi giáo vẫn được phép làm kinh tế, ra đường một mình.
Đạo Hồi cho phép đàn ông được đa thê (lấy nhiều vợ). Tuy nhiên, ở Hà Nội, theo ông Đoàn Hồng Cương: "Đạo Hồi không cấm người đàn ông đa thê. Tuy nhiên chẳng ai dám cũng như đủ khả năng để đa thê!". Theo ông Cương, có hai lý do chính.
Thứ nhất là do tập quán, thuần phong mỹ tục cũng như luật hôn nhân gia đình Việt Nam quy định chế độ một vợ một chồng. Lý do thứ hai rất đặc biệt, đó là "nếu người vợ thứ nhất đồng ý thì người chồng mới được phép cưới người vợ thứ hai". Trong trường hợp phân chia tài sản, người vợ thứ nhất có tài sản gì thì người vợ thứ hai cũng phải có tài sản tương tự.

Cầu nguyện trong ngày lễ thứ 6
Hơn 100 năm phát triển
Đầu thế kỷ 19, các thương gia từ Ấn Độ và các nước Trung Đông đã đến miền Bắc Việt Nam để mua bán vải vóc và trao đổi tiền tệ. Theo thống kê, những năm 1830, có khoảng 1.000 người Ấn ở khu vực Đông Dương. Họ là nhóm thương gia giàu có và nắm giữ thị phần lụa, vải vóc lớn.
Tại Hà Nội, nhóm người này sống tập trung ở khu Hàng Đào (Hoàn Kiếm, Hà Nội). Để đáp ứng nhu cầu tôn giáo, năm 1885, nhóm cộng đồng người Ấn từ Bombay (nay là Mumbai, Ấn Độ) đã quyên tiền để dựng Thánh đường Hồi giáo Al Noor.
Công trình chính thức đưa vào sử dụng từ năm 1890. Nhà thờ khá nhỏ, với diện tích khoảng 700 m2, nhưng những nơi thờ phượng được xây dựng theo phong cách Hồi giáo điển hình, với một mái vòm, cửa cong và tháp nhọn.
Sau hơn 100 năm, cộng đồng người Hồi giáo tại Hà Nội đã có biến động về số lượng. Năm 1975, chỉ có 16 tín đồ. Sau những cuộc di cư lớn trong quá khứ, đến nay con số này đã tăng lên 55, bao gồm khoảng 26 hộ gia đình.
Tháng 12/2011, TP Hà Nội đã cho phép thành lập Ban Quản trị (lâm thời) Thánh đường Al Noor Hà Nội - tổ chức đại diện cho những người Hồi giáo sinh sống và làm việc tại Thủ đô. Sự kiện có ý nghĩa rất lớn với các tín đồ tại đây trong việc thiết lập cầu nối với cộng đồng Hồi giáo Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.
Bài và ảnhNguyễn Dũng - Chiến Giang

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

Những người bị lãng quên : Nguyễn Trọng Phấn (qua giới thiệu của Kiều Mai Sơn)

Thật ra tập bản thảo cũ làm nền cho cuốn sách dịch được giới thiệu, mà Nguyễn Trọng Phấn là dịch giả, ở dưới đây, vừa được in ra, tôi đã không sử dụng cho một cuốn sách cách đây 6 năm về trước. Cuốn mà Vương Trí Nhàn nhắc tới ở entry này.

Lí do rất đơn giản: bản dịch đó là phóng tác. Nên chúng tôi quyết định tạm gác lại chưa dùng đến tập bản thảo ấy (cắt ra từ báo xuất bản trước năm 1945).

Bây giờ, người ta đem tập báo cắt ấy mà xuất bản thành sách.

Dưới là lời giới thiệu, dạng báo chí, của Kiều Mai Sơn.


Lấy từ Fb KMS.

---

"



Son Kieu Maiさんが写真2件を追加しました。
THỜI CỦA ĐẠI TRÍ THỨC THÀNH ĂN MÀY

Trong Toạ đàm giới thiệu sách Xã hội Việt Nam từ thế kỷ 17; tôi chỉ nói về Nội dung của cuốn sách mà ít nói về cuộc đời riêng của Học giả Nguyễn Trọng Phấn. 
Nguyễn Trọng Phấn (1910-1996), quê làng Lại Yên, Hoài Đức, Hà Đông. Ông là sản phẩm của nền giáo dục Pháp - Việt, là thế hệ trí thức tinh hoa của Việt Nam. 
Ông Phán Phấn - người quê hương vẫn thường tự hào về ông như vậy. Vì, ông là người có bằng cấp cao nhất làng thời Pháp thuộc. Đã làm công chức tới ông Tham, ông Phán; đã được cử sang tận Phnompenh để làm việc và ông còn làm thủ lĩnh của Hội Tam Điểm ở thủ đô của Cambodia những năm đầu 1940.
Ông vinh dự được làm việc tại Viễn Đông Bác Cổ tại Việt Nam cùng những nhà trí thức Nguyễn Văn Huyên; Nguyễn Văn Tố; Trần Hàm Tấn; Nguyễn Thiệu Lâu... (Cụ Trần Hàm Tấn sau này trở thành ông từ giữ đền Lý Quốc Sư. Nghe tôi kể đến đây thì Nhà dân tộc học Nguyễn Mạnh Tiến cứ mồm chữ O, miệng chữ A: thế à? Thế à? Một đại trí thức cỡ như Trần Hàm Tấn mà lại bị đối xử như vậy sao?).
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, Nguyễn Trọng Phấn làm việc tại Bộ Giáo dục; rồi Thư viện Khoa học Xã hội Trung ương cho đến khi nghỉ hưu.
Cuối đời, người ta thường thấy ông trong hình ảnh một ông già cao lớn luôn khoác bên mình cái bị (mà trong đấy là sách); họ tưởng đó là ông già đi ăn mày. 
Khi tôi vào tuổi mười tám, đôi mươi, đã nhiều lần được nghe nhà văn Sơn Tùng kể chuyện về sự uyên bác của cụ Nguyễn Trọng Phấn khi cụ vô tình gặp gỡ và trò chuyện với người nước ngoài tại Văn Miếu hoặc Bờ Hồ (nhà văn Thiên Sơn; nhà báo Từ Khôi là những bậc đàn anh có nhiều năm được hầu chuyện cụ Phấn hẳn cũng rõ chuyện này).
Phó Chủ tịch - TTK Hội KHLS Việt Nam Dương Trung Quốc gọi Nguyễn Trọng Phấn là người thuộc THẾ HỆ VÀNG, người ẩn danh của thế hệ ấy, và mẹ ông gọi cụ là NGƯỜI DANH GIÁ.
Tôi thử đặt ra một cách định danh mới, Nguyễn Trọng Phấn là người thuộc thế hệ ĐẠI TRÍ THỨC TRỞ THÀNH ĂN MÀY, liệu có cực đoan không?
Cuối cùng, xin kể câu chuyện, tại sao chúng tôi gọi Học giả Nguyễn Trọng Phấn.
Ban đầu, tôi muốn dùng Dịch giả để gắn với bản dịch sách này. Nhưng đây chỉ là những phần dịch thuật có chọn lọc. Ông Long Ngo The nói sử dụng như thế chưa chính xác. 
Gọi là Nhà nghiên cứu Nguyễn Trọng Phấn. Đúng, vì ông làm nghiên cứu tại Viễn Đông Bác Cổ Pháp kia mà (chắc so sánh với Nghiên cứu viên cao cấp của ta bây giờ thì...).
Gọi là Nhà báo. Đúng. Ông viết báo Thanh Nghị suốt 5 năm.
Gọi ông là nhà giáo. Đúng. Ông là thầy dạy Địa lý tại Khu học xá Nam Ninh (Trung Quốc), với sự hiện diện của Gs Nguyễn Lân Dũng và Ts Nguyễn Giang Tiến là học trò tại Toạ đàm. 
Ông là Nhà thư viện học...
(Nhiều nhà quá; lúc đó tôi nhìn xuống dãy ghế đầu tiên, có Gs Nguyễn Lân Dũng và chợt nhớ đến cái card của ông).
Chúng tội gọi Nguyễn Trọng Phấn là Học giả theo đúng với những đóng góp của ông cho ngành KHXH./.
(Ảnh: Thằng tôi đang trình bày nội dung cuốn sách tại Toạ đàm theo lệnh của ông Nguyen Manh Son. 
Kể ra trông tôi cũng giống cái viền bìa sách phết ông Trần Ban nhể?)
- Pê-ét: Những cuộc Toạ đàm mang lại tri thức và giá trị học thuật này thường vắng bóng các phóng viên. Họ thường xúm đông xúm đỏ ở chỗ xi-lip hoặc xu-chiêng tân thời! (Thô tí nhưng mà thật. Tính xoá câu này vì đụng chạm nhưng cứ để lại vì nó sẽ là ý tưởng cho nội dung một bài viết sau này. Xoá xong là lần sau đố mà nhớ được đã viết câu này).


Son Kieu Maiさんの写真

Son Kieu Maiさんの写真
いいね!
コメントする
コメント1件
コメント
Từ Khôi cụ Nguyễn Trọng Phấn, cụ Phí Văn Bái, cụ Đào Phan (em ruột cụ Đào Duy Anh)... là những trí thức lớn và những nhà cách mạng lão thành mà tôi có hân hạnh ko chỉ được gặp mà còn được các cụ cho ngồi hóng chuyện ở chiếu Văn Sơn Tùng. Thế mà đã hai mấy năm trời trôi qua... Son Kieu Mai tuy trẻ, có thể lại chưa từng gặp cụ Phấn lúc sinh thời nhưng được hầu chuyện các cụ sau này đã cảm niệm nhiều về sự uyên bác của cụ Phấn thì rất đáng hoan nghênh. Nước Nam ta sao cứ dần mai một đi những người tài mang dáng điệu giản dị như cụ Phấn như thế?. Ngậm ngùi
いいね!返信
"

https://www.facebook.com/son.kieumai/posts/536189769900688